Câu chuyện đầu năm

Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi phi » T.Tư Tháng 2 02, 2011 5:02 pm

Hôm nay đi gặp bác sĩ Grady S. Bình thường thì tôi không kể lại nội dung những lần gặp như vậy, nhưng đây là trường hợp ngoại lệ nên xin tường thuật lại để các phụ huynh phần nào thấy được cung cách làm việc của một bác sĩ.

Tet2011.jpg
Tet2011.jpg (12.31 KiB) Đã xem 6759 lần.


BS Grady: Chào anh Phi. Lâu rồi khỏe không?

P: Chào bác sĩ Grady tôi khỏe. Ông thế nào? Con ngựa ra sao rồi?

BS: À, tôi thì khỏe nhưng con ngựa đó giờ yếu lắm rồi. Nó tên là Apache. Có chuyện này vui lắm tôi kể anh nghe. Hôm rồi lên thăm đứa cháu tôi đang học Quản lý đô thị ở ĐH Berkeley, tôi mới thấy nó lấy nick là "apache" vì lúc nhỏ nó hay qua chơi với con ngựa đó. Thoáng cái mà đã mấy chục năm.

P: Vâng, "personal attachment" ông nhỉ (gắn bó với gì đó)

BS: Vâng, con người mà không có "personal attachment" thì mệt lắm đấy.

...

BS: Tôi cũng xin cho anh biết là vào tháng sau tôi chính thức xin nghỉ làm việc tại văn phòng này. Bệnh viện của ĐH Standford mời tôi về cộng tác. Tôi sẽ quản lý và thanh tra hệ thống bệnh viện trong khoa Nhi của họ. Tôi cũng sẽ làm việc với các bệnh viện tư khác trong vùng để cùng nâng cấp các hệ thống khám và theo dõi việc chẩn đoán và trị bệnh cho các em.

P: Xin BS cho biết việc chuyển đổi bệnh nhân ra sao.

BS: Sẽ có 1 bác sĩ mới trẻ hơn, đẹp hơn và thông minh hơn tôi làm việc với anh (cười). Cô ta học ở trường Y của Harvard ra, thực tập tại Stanford. Mới đây tình cờ tôi biết được bố của cô học sau tôi 4 năm lúc tôi học Y ở UCLA ra (University of California at Los Angeles). Cô ta cũng thực tập tại bệnh viện Boston, cũng là nơi tôi thực tập ngày xưa. Hiện cô đang làm cho UCSF (bệnh viện của ĐH San Francisco). Đó là một lý lịch đẹp mà ít ai sánh nổi.

P: Quan niệm về điều trị của cô ta chắc sẽ khác ông?

BS: Không khác lắm. Cách tôi tìm người thay thế khác với người ta. Tôi không quảng cáo tìm người. Tôi gọi về bệnh viện Boston, một nơi tốt nhất nước Mỹ, nơi tôi thực tập ngày xưa. Tôi nhờ họ giới thiệu. Họ nói có 1 cô gái trẻ, làm việc đâu ra đấy thực tập tại đây 2 năm trước. Tôi lần mò ra và mời cô về hợp tác. À, cô ta chơi bóng rổ, xinh gái nhưng chắc cao hơn anh nhiều lắm đấy (nháy mắt).

...
BS: Anh cũng biết rồi đó. Tôi năm nay đã 60 tuổi, đã chăm sóc cho rất nhiều trẻ trong vùng này. Tôi gặp anh cách đây đã 11 năm rồi, chắc anh cũng bất ngờ phải không?

Qua bằng đó năm, tôi có thể nhắm mắt và kể ra hồ sơ Y khoa của từng em. Giờ đã đến lúc tôi đi làm việc thích hợp với một ông già. Bệnh nhân là các cháu nhỏ, chúng cần một bác sĩ trẻ hơn, có thể tiếp tục theo dõi cho chúng trong vòng 20 năm tới. Cô bé bác sĩ mới này khoảng ngoài 30. Cô ta có thể thay chỗ tôi ít nhất 25 năm. (lúc này thì mắt ông Grady đã đỏ hoe).

P: Tôi cảm ơn những gì ông đã làm. Và tôi cũng cảm ơn việc ông bỏ công sức để chuyển giao công việc cho một người mới mà ông nhọc công tìm kiếm.

BS: Không có chi. Anh vẫn còn email của tôi đấy chứ. Có gì mới về Việt Nam thì cho tôi hay ngay nhé. Tôi cứ nói đùa với các bạn rằng với sự phát triển Internet này, biết đâu mai mốt tôi đang khám bệnh, mà bệnh nhân thì đang ở Việt Nam. Chúng tôi nhìn qua màn hình 3 chiều, dùng robot để chạm vào người anh ta...

P: (cười). Vâng, rất hy vọng chuyện đó sớm xảy ra. Chúc BS năm mới sức khỏe và hạnh phúc trong công việc.

BS: Vâng, Tết VN mà, xin chúc anh sức khỏe và thành công.
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi Nguyen,Anh » T.Tư Tháng 2 02, 2011 8:22 pm

Anh Phi, chuyện đầu năm của anh là thế. Chuyện cuối năm của tôi thì khác. Anh cho tôi một góc thuật lại nhé.

Tôi cứ tiếp tục hỏi:
- Chị có nhận được tờ giấy chúng tôi thông báo về chuyến đi mua sắm không?
- Có.
- Thế chị không định cho Danh tham gia sao?
- Dạ...
- Chị có hiểu tờ giấy ấy nói gì không?
- Dạ...
- Chúng tôi kêu gọi phụ huynh tìm ra 3 món đồ dùng mà gia đình cần, đặc biệt là học sinh cần. Đừng đòi mua rau trái hay vật quá nặng, vì chúng tôi sẽ đưa học sinh đi chợ, dậy các em tìm ra món hàng ấy trong chợ, dậy các em tính toán số tiền thối lại...
- Ủa, Danh nhà tôi có biết gì đâu. Không cách nào nó biết đưa tờ 10 đô rồi phải chờ lấy lại tiền thối.
- Chúng tôi có cách.
- Cách nào hả chị?
- Thế này nhé, chị có nhớ R., con bé có mái tóc thật đẹp không?
- À, con bé mà ngón tay ngắn thật ngắn, không cầm bút được phải không?
- Vâng. Nó đấy. R. cũng không có ý niệm là đưa tiền thì có thể phải chờ tiền thối lại. R. cũng không biết ý niệm cộng trừ là gì. Chúng tôi dậy cháu những bước cần thiết của việc đi chợ.
- Đó là những bước gì?
- Một: mang theo giấy ghi những món cần thiết. Khi cần, dán hình vào. Hai: ra chợ lựa những món ấy bỏ vào xe đẩy. Ba: ra xếp hàng. Bốn: đặt đồ lên quầy. Năm: nhìn giá và đưa tiền. (Đưa bao nhiêu thì khi chuẩn bị danh sách, cha mẹ/người bảo hộ hay cán sự đã làm tròn số tiền và dặn phải mang bao nhiêu). Sáu: lấy máy tính bấm số tiền đưa, trừ số tiền phải trả. Bảy: lấy lại tiền thối. Tám: tìm bất kỳ ai gần đó, trừ người thâu ngân, hỏi họ: "Con số trên máy có đúng với số tiền tôi đang cầm không?"

Chị nhìn tôi trừng trừng. Tôi hỏi:
- Chị nghĩ gì thế?
- Thật hay! Thế là con bé R. có quyền đi mua món này món kia mà không sợ ai lừa.
- Lừa thì chắc chẳng ai lừa những em học sinh của chúng tôi làm gì. Mà chị có tin là Danh nhà chị cũng làm thế được không?
- Nó đã 18 tuổi cô ơi. Mọi thứ tôi lo hết. Nó không làm được bất cứ gì, chính vì vậy mà tôi giữ nó ở nhà cho đến bây giờ.
- Vâng, tôi có đọc hồ sơ của cháu, và biết chị giữ cháu ở nhà từ năm cháu 11 tuổi cho đến năm cháu 17 tuổi rưỡi.
- Cô coi coi, nó đi cầu trong quần, làm sao tôi gửi nó đi học?
- Không phải chỉ có Danh nhà chị thế đâu. Chị có biết là cô bé R. cũng mặc tã không?
- Thế hả?

Rồi chị im lặng. Tôi lại gặng hỏi:
- Thế chị có muốn chúng tôi dậy cho Danh đi chợ không?
- Có, nhưng...
- Chị không tin là Danh làm được sao?
- Tôi không tin cô ạ. Nó tệ lắm.
- Chị có biết tại đây, sau 2 tháng đến với chúng tôi, Danh là người dẫn Kiều Oanh đến lớp Mỹ nghệ mỗi ngày không?
- Thật à?
- Vâng, làm sao tôi nói dối chị được. Này nhé, Danh không đọc chữ nhưng biết nhìn hình. Hình 1: Danh nắm tay Kiều Oanh ra khỏi lớp. Hình 2: Danh và Kiều Oanh đứng trước cửa phòng K28, phòng Mỹ thuật. Hình 3: Kiều Oanh vẫy tay bye bye Danh. Hình 4: Danh về lại cửa phòng B11. Hình 5: Danh được thưởng.
- Hèn gì nó về nhà nắm tay tôi đi vào phòng ngủ của tôi, rồi miệng nói "hình 3, hình 4"...

Tôi trở lại câu hỏi chính:
- Chị sẽ chọn 3 món đồ dùng chứ?
- Tôi... Bố cháu... Tôi...

Tôi nhìn chị với ánh mắt thất vọng. Chẳng lẽ người mẹ này không muốn con mình học lấy những kỹ năng sống tự lập? Chẳng lẽ chị không hiểu rằng chị sắp vào 60 tuổi, và thời gian lo cho Danh không còn bao lâu?

Nước mắt chị bỗng ràn rụa:
- Tôi và bố cháu không còn ở với nhau.

Tôi nghĩ thầm:
- Thôi chết, Danh không phải là mối lo âu duy nhất của người mẹ này.

Chị nói tiếp, bây giờ thì giọng nức nở:
- Bố cháu đổ tại tôi giữ cháu ở nhà bao lâu nay nên cháu không học được gì. Mà hồi đó ông ấy cũng đồng ý chứ bộ. Rồi tự nhiên ổng đòi ly dị tôi. Tôi ký giấy. Ly dị xong, bây giờ ổng lại nói ổng nói chơi vậy thôi.

Tôi thấy mình không biết phải nói gì. Chuyên viên ngôn ngữ vẫn có lúc bí lời! Tôi học bài của chuyên viên tâm lý: trả lời nhưng không phán xét, không về phe ai:
- Mỗi gia đình đều có những khó khăn chị ạ. Chị cố lên.
- Tôi mà không cố gắng thì tôi nhảy xa lộ tự tử lâu rồi. Ba thằng Danh thương nó, nhưng quát tháo nó hoài, tôi không dám để nó lại cho ổng cô ơi. Tôi khổ quá cô ơi. Hôm qua ổng về, kêu nó lên xe. Nó vô xe ngồi rồi, ổng quay vô nhà tát tôi hai ba cái vì tôi nói nó cần phải ở nhà làm cho xong bài mà nhà trường giao cho. Cô có nhớ cái bài mà cô biểu nó tự xếp quần áo và sắp đặt chén bát khi ăn tối không? Đó, tôi muốn n ó làm, mà ổng quát rồi tát tôi.
- Danh đi theo qua nhà ba Danh, rồi làm bên đó cũng được.
- Ổng có chịu nghe giải thích gì đâu. Mới nói "nó có bài phải làm" là ổng dơ tay lên liền.
- Thôi thì anh ấy nóng tính...
- Ngày xưa, trước 1975 ổng là luật sư đàng hoàng nghe cô. Mấy chục năm nay tôi khổ quá. Thằng Danh thì như vậy. Mỗi lần nó thấy ba nó đánh tôi thì nó nhào vô đánh luôn cả ba lẫn má!!!

Chị nắm tay tôi:
- Cô ơi, tôi khổ lắm, nhưng tôi kể như vậy cho cô nghe để cô hiểu là không phải tôi không cộng tác với nhà trường, nhưng đầu óc tôi lộn xộn, tâm hồn tôi nát bấy... Cô nói lại với các thầy cô để họ thông cảm cho tôi nghe.
- Tôi làm sao có thể nói chuyện riêng của gia đình chị cho người khác nghe được, nhưng tôi sẽ bảo với họ rằng chị có những việc khác khổ tâm.
- Vậy tôi viết danh sách 3 món đồ bây giờ còn kịp không?
- Thì tôi chờ chị đây này!
- Nhưng tôi thấy cô với cô K. đi chợ rồi mà. Ủa, chứ không phải các cháu sẽ đi chợ với cô sao? Sao cô lại mua đem về lớp?
- Đây là lần đầu cho nhóm này, các em sẽ tập tại lớp trước cho thuộc các bước phải thực hiện.
- Nhưng cô đi chợ mất rồi.
- Tôi sẽ mua riêng 3 món của Danh tối nay. Sáng mai thì "chợ lớp" họp rồi đấy!
- Tối nay là giao thừa cô ơi. Thôi kể như Danh mất dịp học kỹ năng này, lỗi tại tôi.
- Chẳng có lỗi tại ai chị ạ. Hôm nay giao thừa, nhưng 12 giờ đêm cơ mà. Ăn tối xong, tôi sẽ chạy ra mua 3 món của Danh.

Chị cúi đầu, nước mắt lại rơi:
- Cô cực khổ làm gì cô ơi.

Tôi đổi lối xưng hô:
- Chị cứ nói thế, em giận chị đấy! Chị không được nhắc đến ơn huệ gì cả. Em muốn chị viết danh sách 3 món, rồi đoán giá, và để lại tiền cho Danh. VẬy thôi. Tối nay chị cứ lo cúng Giao thừa. Mai cháu đi học, tụi em sẽ bắt đầu dậy kỹ năng đi chợ.
- Chết, mà tôi cũng có mang tiền đâu.
- Không sao, cùng lắm là 10 đồng. Em cho chị mượn.
- Cô không sợ cuối năm đi cho mượn tiền rồi cả năm người ta cứ mượn à?
- Em không sợ. Em đang hy vọng chị sẽ tặng cho em một dịp vui khi chị đồng ý cho Danh tham gia bài học đi chợ!

Chị ôm mặt:
- Tôi vừa vui vừa cảm động. Tôi muốn khóc hu hu. Mấy thầy mấy cô tốt quá. Biết vậy tôi cho nó đi học tiếp từ hồi nó 11 tuổi.
- Chị, cuối năm rồi. Chuyện cũ chị quên đi. Mình dồn sức lo tương lai.

Chị kéo tay tôi ra hẳn ngoài cửa lớp, mắt láo liên:
- Tôi đồng ý, tôi đồng ý. Tôi sẽ cố cho cháu theo bài học của cô. Cô ơi, tôi có cái này tặng cô nè. Cô cầm cho tôi vui nghe. Cô từ chối tôi khóc nữa đó. Cô cầm đi, rồi tôi viết danh sách 3 món đồ dùng cho cô!
- Chị giỏi hối lộ quá rồi đấy! Rồi, em cầm. Chị viết đi!

Tan giờ học, tôi chờ các em lên xe buýt rồi lái xe về. Đường về hôm nay cảnh bỗng lạ. Chả rõ vui, không hẳn buồn. Chỉ lạ!

Danh sách 3 món đồ dùng của Danh: chai sữa tắm hiệu Dove, sensitive skin + dao cạo râu hiệu Bic, bịch 5 cái + Hộp cốm sữa hiệu Cinnamon Toast. Còn món quà hối lộ tôi đã nhận: một phong pháo!!!

Anh Phi, còn nhớ phong pháo năm nào làm anh bị phạt $1,300 đô không? Lúc ấy anh và tôi còn lơ mơ với nhóm trẻ của chúng mình lắm. Vậy năm nay, tôi có pháo phụ huynh tặng đây, và đang đắn đo: "Có nên phạm luật Mỹ để giữ truyền thống Tết?" Còn anh, anh đã liều vài năm qua lội ngược dòng nước lũ đem kiến thức chuyển tiếp cho phụ huynh của nhóm trẻ này, anh có sẽ liều đốt pháo giao thừa không?

Chỉ còn vài tiếng nữa là Giao Thừa. Chúc R., chúc Danh, chúc bố mẹ của Danh, chúc Phi, chúc Xuyến, chúc E, chúc J, chúc Khoa, chúc Thảo, chúc Nam, chúc Phương, chúc Bảo.... (kể làm sao hết tên của nghĩa tình?), chúc mọi người năm mới bình an và nhiều niềm vui. Cứ đếm niềm vui, giữ bình an, nỗi buồn nỗi lo sẽ giảm.
Nguyễn Tường Anh
Nhóm Chuyên Gia TK
Hình đại diện của thành viên
Nguyen,Anh
 
Bài viết: 4506
Ngày tham gia: T.Bảy Tháng 1 10, 2009 12:05 pm

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi phi » T.Năm Tháng 2 03, 2011 12:29 am

Anh Phi, còn nhớ phong pháo năm nào làm anh bị phạt $1,300 đô không? Lúc ấy anh và tôi còn lơ mơ với nhóm trẻ của chúng mình lắm. Vậy năm nay, tôi có pháo phụ huynh tặng đây, và đang đắn đo: "Có nên phạm luật Mỹ để giữ truyền thống Tết?" Còn anh, anh đã liều vài năm qua lội ngược dòng nước lũ đem kiến thức chuyển tiếp cho phụ huynh của nhóm trẻ này, anh có sẽ liều đốt pháo giao thừa không?


Mình có một tật rất xấu là hay bị người khác khích, nhất lại là phụ nữ, mà phụ nữ đẹp như chị Tường Anh nữa thì khó chịu trong lòng lắm lắm :lol:

Nhất là còn vài phút nữa là Giao thừa!

Đầu tiên, xin thưa rằng ở Mỹ không cấm đốt pháo. Họ chị yêu cầu đốt những nơi công cộng được cho phép. Nhà mình là nơi CCM họp nhiều lần, tất nhiên được gọi là "nơi công cộng".

Thế thì về luật đã ổn, mình có thể đốt. Vấn đề là có dám không.

Tai nghe không bằng mắt thấy. Gửi mọi người vài tấm ảnh.

Đầu tiên là chụp phong pháo trước màn hình có bài viết trên CCM của chị Tường Anh ở trên. Ý cho chị biết là hàng xịn không phải photoshop
phao1.jpg
phao1.jpg (13.31 KiB) Đã xem 6816 lần.


Sau đó là pháo ở Mỹ nó như thế này đây ( lúc mình xé bao ra)
phao2.jpg
phao2.jpg (14.76 KiB) Đã xem 6802 lần.


Khi mình treo lên cổng nhà thì nó nhìn như vầy đây
phao3.jpg
phao3.jpg (8.28 KiB) Đã xem 6768 lần.


Khi đốt lên thì nó sáng chói và nổ điếc tai như vầy đây (đốt ngay lúc Giao thừa)
phao4.jpg
phao4.jpg (10.17 KiB) Đã xem 6781 lần.


Tự nhiên ngửi mùi hương thắp lên, mùi pháo tỏa vào nhà, thấy phút Giao thừa thiêng liêng lạ lùng. Tự nhiên nhớ lại năm nảo nào nao ngồi đón Giao thừa trên lầu nhà mình... bao nhiêu là kỷ niệm. Tự nhiên thấy cuộc sống đi qua nhanh quá. Nhiều khi ta bận rộn mà quên đi những cái quý giá nhất chung quanh mình đang từ từ trôi đi.

Coi như năm nay mình xông đất diễn đàn ConCủaMẹ. Giờ mình đi pha cốc cà phê ngồi nhâm nhi thưởng thức phút Giao thừa, ngẫm nghĩ sự đời và tự xét mình trong năm qua xem tốt/dở chỗ nào.

Xin chúc mọi người sức khỏe và hạnh phúc. Chúc các bé mau tiến bộ và sống tự lập tốt, hòa nhập tốt.
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi Minh Ti » T.Năm Tháng 2 03, 2011 11:13 am

Con trai của em 10 tuổi.
Sáng nay, mồng 1 Tết, người đầu tiên gọi điện đến nhà em để chúc Tết là bạn học cùng lớp của con trai em.
Nghe cháu nói chuyện với bạn, cũng biết chúc Tết bạn, nhiều chỗ diễn đạt chưa trôi chảy, mẹ phải "mớm lời", nhưng bố mẹ cháu ngồi bên cháu mà vui quá là vui.

Mấy hôm trước mẹ con cháu đóng kịch suốt về chuyện chúc Tết:
Trả vờ mẹ là bác S. nhé, mẹ mừng tuổi con.
Em đưa cháu 1 tờ giấy nhỏ trả vờ làm bao lì xì để cháu luyện tập.
- Cháu cảm ơn bác S. Năm mới cháu chúc bác mạnh khỏe và hạnh phúc.
Tốt rồi.
Bây giờ mẹ là cụ ngoại, mẹ mừng tuổi con.
- Con cám ơn cụ. Năm mới con chúc cụ mạnh khỏe sống lâu.
Tốt rồi.

Năm ngoái, cháu cứ nhầm chúc người già với người trẻ, và trẻ con. Thành ra, mẹ cháu phải cho luyện tập kỹ 3 loại chúc cơ bản.
Người già: mạnh khỏe, sống lâu.
người trẻ: mạnh khỏe, hạnh phúc.
em nhỏ: hay ăn chóng lớn
Có lúc, cháu chúc một cô lại chúc: mạnh khỏe sống lâu, có lúc chúc người lớn, lại chúc: hay ăn chóng lớn...
Làm mọi người buồn cười, mặc dù cháu rất cố gắng nhớ, phân biệt và cố gắng nói cho lưu loát.
Mẹ cháu muốn nâng cấp lời chúc của cháu mỗi năm lên một nấc mới, khó hơn.

Sáng nay chúc bạn, con đã không chúc "sống lâu" và "hay ăn chóng lớn" là tốt quá rồi. Con đã biết chúc bạn mạnh khỏe, hạnh phúc.
Lúc luyện tập chúc tết, mẹ cháu lại chưa tập cho vở "chúc tết bạn" thì chúc bạn học giỏi, thành ra là phải mớm bổ sung.

Em vẫn nhớ bao nhiêu cái Tết đã qua, khi cháu 1 tuổi, em nghĩ, Tết sang năm thì con sẽ nói tốt.
Khi con 2 tuổi vẫn chưa nói, em lại nghĩ, Tết sang năm thì chắc chắn là phải biết nói.
Rồi khi con 3 tuổi, đã phát hiện ra con "có vấn đề" em vẫn mong: chắc Tết sang năm thì con nói được.
Rồi khi con 4 tuổi vẫn chưa nói tốt, lại mong...
và chưa bao giờ em dám mong là có bạn của con gọi điện đến chúc Tết con...

Xin chia sẻ cùng các anh, các chị.
Nếu kiên trì và quyết tâm can thiệp cho con thì những điều bất ngờ sẽ đến vào một ngày đẹp trời!
Kính chúc các anh/các chị một năm mới mạnh khỏe, hạnh phúc.
Minh Ti
 
Bài viết: 22
Ngày tham gia: T.Sáu Tháng 2 13, 2009 4:09 am

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi phi » T.Năm Tháng 2 03, 2011 12:35 pm

Có lúc, cháu chúc một cô lại chúc: mạnh khỏe sống lâu, có lúc chúc người lớn, lại chúc: hay ăn chóng lớn...

:lol: :lol:


Em vẫn nhớ bao nhiêu cái Tết đã qua...
và chưa bao giờ em dám mong là có bạn của con gọi điện đến chúc Tết con...

Xin chia sẻ cùng các anh, các chị.
Nếu kiên trì và quyết tâm can thiệp cho con thì những điều bất ngờ sẽ đến vào một ngày đẹp trời!


Một câu chuyện quá vui và đầy niềm tin. Nữa đi, nữa đi.
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi Nguyen,Anh » T.Sáu Tháng 2 04, 2011 11:23 am

Hôm nay đã là mùng 2 Tết tại Hoa Kỳ. Chúng tôi vẫn đi làm như thường lệ, chả có chuyện nghỉ tết 9, 10 ngày đâu. Đúng 9:15 phút, nhóm các em tk đến.

N. kể hôm qua nghe cái gì nổ quá trời, ngủ không xong, và xin về lớp... ngủ tiếp! Mỗi lần N. mất ngủ, ngày hôm sau N. không học hành gì được. Chỉ cáu kỉnh nếu bị ép.

Tr. xung phong dẫn N. về lớp. N. gắt: "Tự tôi đi được, đừng đến gần tôi!" Tr nói: "Uh oh, it's bad luck for the whole year!"
À, đúng rồi, Tr. người Việt mà!

- Con nói bad luck là Lunar New Year hả?
- Vâng. Mẹ con nói ngày đầu năm đừng làm gì xấu, vì cả năm cứ làm lại hoài.
- Cũng có thể mẹ nói đúng.
- Nhưng đầu năm ngoái con đâu có đái dầm. Sao năm nay đi xe buýt con cứ tè ra quần hoài.
- Thì con phải nhớ đi tiểu trước khi cả lớp rời khỏi trường để ra bến xe buýt.
- À... mà cô có lì xì không? Chúc cô mạnh khỏe và đẹp. Đâu, tiền lì xì đâu?
- Cô không nhớ ra là con biết phong tục của mình. Mà hôm nay thì là thứ Sáu rồi, mai chẳng đi học để lì xì cho con. Thứ Hai nhé!
- Á.. á... á... chúc tết xong phải lì xì. Lì xì xong thì phải cám ơn. Á... á... chúc tết xong sao không lì xì? Không lì xì làm sao cám ơn? Á. á.... á... á.......

Hai phút sau, thêm một giáo viên nữa đến đưa Tr. ra khỏi phòng Ngôn ngữ. Tr. vẫn hét toáng lên.

Lỗi tại ai? Lỗi tại chuyên viên ngôn ngữ không chuẩn bị mọi trường hợp, khiến Tr. bị rớt ra khỏi thông lệ chúc/lì xì/cám ơn! Không hoàn thành được chuỗi thông lệ mà mẹ tập kỹ càng cho, Tr. bức xúc, bùng nổ.

11 giờ, tôi sang lớp Tr. Tr. nhìn tôi rồi nói:

- Hết hét rồi.
- Tốt. Cô đưa cho con thẻ chọn lựa đó, nhớ không? Lẽ ra mình xin đập banh 5 lần, hoặc chạy 1 vòng...
- Nhớ chứ. Nhưng tại tức quá chọn không được!!! Bây giờ con chọn nhé, mà chọn cái mới cơ!
- Chọn gì?
- Chọn bắt tay cô làm huề, rồi thứ Hai chúc tết, lì xì, cám ơn.
- OK, deal!

Chú thích: Option card, thẻ chọn lựa, là tấm giấy nhỏ có những thứ cho Tr. chọn để xả stress.
Nguyễn Tường Anh
Nhóm Chuyên Gia TK
Hình đại diện của thành viên
Nguyen,Anh
 
Bài viết: 4506
Ngày tham gia: T.Bảy Tháng 1 10, 2009 12:05 pm

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi Nguyen,Anh » T.Sáu Tháng 2 04, 2011 11:27 am

Mình có một tật rất xấu là hay bị người khác khích, nhất lại là phụ nữ, mà phụ nữ đẹp như chị Tường Anh nữa thì khó chịu trong lòng lắm lắm :lol:


Ủa, anh Phi xao xuyến phút giao thừa thế nào mà kết luận thiếu bằng chứng thế nhỉ? Người đẹp như tôi, chỉ hỏi là anh có đốt pháo không, lại bị anh dịch ra là "thích" anh. Cả năm tới này tôi mà bị hiểu lầm thì anh là người đã gieo xui xẻo đầu năm đấy. :cry:
Nguyễn Tường Anh
Nhóm Chuyên Gia TK
Hình đại diện của thành viên
Nguyen,Anh
 
Bài viết: 4506
Ngày tham gia: T.Bảy Tháng 1 10, 2009 12:05 pm

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi phi » T.Sáu Tháng 2 04, 2011 4:45 pm

I said "khích" -- not "thích."
You need new glasses, my dear. :D
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi Nguyen,Anh » T.Bảy Tháng 2 05, 2011 2:45 pm

I said "khích" -- not "thích."
You need new glasses, my dear. :D


Ha ha... Có mỗi mẫu tự K và T mà sinh ra nhiều chuyện, nhiều hướng... Hèn chi mình nghĩ sao đang bàn đến đốt pháo lại ra "thích".

Kính thì mình có đấy, mà chả biết để đâu. Ngại đeo kính lắm. Không phải sợ già, nhưng sợ nhìn mọi thứ rõ ràng. Ha ha. Đời này cứ trắng với đen thì gập ghềnh lắm. Cứ xam xám mờ mờ cho dễ sống. Anh Phi rút kinh nghiệm, lần sau có type "khích" thì cho bold vào.
Nguyễn Tường Anh
Nhóm Chuyên Gia TK
Hình đại diện của thành viên
Nguyen,Anh
 
Bài viết: 4506
Ngày tham gia: T.Bảy Tháng 1 10, 2009 12:05 pm

Re: Câu chuyện đầu năm

Gửi bàigửi bởi khoavn » T.Bảy Tháng 2 26, 2011 6:12 am

Chị Tường Anh, chị Xuyến và anh Phi thân mến

Nhiều tháng rồi mẹ Khoa mới vào lại CCM vì quá nhiều thứ bận rộn, và quan trọng nhất là K cũng khá ổn ít làm cho mẹ rối trí như trước. Thật cảm động thấy anh chị vẫn tận tụy ngày đêm trên diễn đàn để trả lời, hướng dẫn, động viên các ba mẹ đang lo lắng vì con. T cũng rất mừng là cuối cùng các anh chị đã mở được trường học cho bé tại TPHCM sau nhiều khó khăn, thất vọng ban đầu; mà nếu như thiếu ý chí và tình thương yêu thì chắc là khó đeo đuổi đến cùng.
Khoa đang học lớp 8, cháu đang cao lên, bể tiếng, ăn nhiều, ngủ nhiều, đã biết tự học (không cần mẹ ngồi kèm kế bên nữa), K học môn toán, hóa, tin học và âm nhạc trội hơn hẳn các môn khác, biết kiềm chế tốt hơn khi bạn bè đùa giỡn (bạn nào đùa dai thì K vẫn chịu thua), chỉ thích đọc truyện tranh, rất quan tâm đến ba mẹ, mặc dù vẫn còn dành ăn với em ...
Ngày 27-2 là ngày Thầy thuốc Việt Nam, ở Mỹ chắc không biết ngày này. Mặc dù các anh chị nhóm CCM không phải là bác sĩ và không làm trong ngành y, nhưng đến ngày này em rất nhớ đến các anh chị và muốn gởi lời cảm ơn (đã cảm ơn nhiều rồi nhưng nhân ngày vẫn muốn cảm ơn nữa) cho những gì mà các anh chị đã làm cho Khoa nhà em, và nhiều hơn nữa đã giúp em và ba của K thay đổi rất nhiều để giúp cho Khoa ổn định và phát triển tốt hơn.

Chúc chị Tường Anh, chị Xuyến, anh Phi luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc, là người động viên tinh thần; và luôn là những "ông bụt, bà tiên" đồng hành cùng các bé TK và ba mẹ các bé.
Hành trình phía trước vẫn còn rất dài ...

Thảo
khoavn
 
Bài viết: 48
Ngày tham gia: T.Hai Tháng 2 09, 2009 2:32 am

Trang kế tiếp

Quay về Những bài viết về Tự Kỷ

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.5 khách.

cron